“Nhưng nhất định phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được một mình đi gặp Lã hậu, càng không thể giao binh quyền trong tay ra!”
“Ngươi công cao át chủ, đổi lại là ai cũng khó mà yên tâm. Dù ngươi không có lòng mưu phản, nhưng... lòng đề phòng người khác tuyệt đối không thể thiếu!”
Hàn Tín theo bản năng định phản bác, nhưng Đường Phương Sinh đã bước lên một bước, dùng ánh mắt dữ dằn ép những lời mắc nơi cổ họng hắn phải nuốt ngược trở vào.
“Ta đã mấy lần cứu ngươi khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng, cũng coi như bằng hữu hoạn nạn, tuyệt đối không hại ngươi. Nhớ kỹ, nhất định phải nhớ kỹ!”




